他伸手抚上了她的脸,指腹细细地轻缓摩.挲她的肌肤zhanglonghu ⊕cc
她皱了皱眉,很排斥zhanglonghu ⊕cc
岑衍没有收回手,依然继续zhanglonghu ⊕cc
“纪医生……”
低低的一声呢喃从她唇中溢出,如果不细听压根听不清楚,但偏偏那话里缠绕着的依赖和眷恋是那么分明zhanglonghu ⊕cc
岑衍的眸逐渐变得森冷,到最后毫无温度可言zhanglonghu ⊕cc
“嗡嗡嗡——”
手机在这时毫无征兆地振动zhanglonghu ⊕cc
直到快要自动挂断,岑衍才面无表情地拿出手机zhanglonghu ⊕cc
低眸,屏幕上闪烁的却是她的名字,但他将她从纪家老宅带走,她身上并无其他东西,手机是留在纪家的zhanglonghu ⊕cc
但现在……
岑衍第一时间想到了一个人——
纪清让zhanglonghu ⊕cc
“叮咚——”
门铃声跟着响了起来zhanglonghu ⊕cc
岑衍最后看了眼还在睡的人,跟着起身走至外面zhanglonghu ⊕cc
门开zhanglonghu ⊕cc
果不其然,是纪清让zhanglonghu ⊕cc